Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Tu Tiên Giờ Hành Chính - Chương 05

Văn phòng và nghiên cứu bí mật

Updated
15 min read
Tu Tiên Giờ Hành Chính - Chương 05

Chương 05: "Văn phòng và nghiên cứu bí mật"

Sáng thứ Hai đầu tuần mới với Phong Hào khác hẳn những thứ Hai bình thường. Thay vì cảm giác nặng nề quen thuộc của "Monday Syndrome", cậu thức dậy với một cảm giác hồi hộp kỳ lạ. Hôm nay là ngày đầu tiên làm việc trong dự án đặc biệt của Trần Quang Hải.

"Có lẽ đây sẽ là những ngày bước ngoặt đối với cuộc đời mình," Phong Hào tự nhủ trong khi đánh răng, nhìn vào gương với ánh mắt khác thường. "Không thành công thì cũng thành nhân!."

Trên xe buýt, anh Tuấn - tài xế quen thuộc - nhận ra ngay sự thay đổi.

"Hôm nay trông em khác hẳn đó Hào. Có gì vui à?" anh Tuấn hỏi qua gương chiếu hậu, trong khi tay vẫn thuần thục đánh lái để tránh ổ gà ở ngay ngã tư.

"Em được tham gia một dự án mới anh ạ, có vẻ cũng quan trọng." Phong Hào trả lời, cố gắng giữ giọng bình thường.

"Ái chà, nghe như được thăng chức ấy nhỉ. Giàu rồi đừng quên anh em nha!"

"Haha, chưa có gì đâu anh. Em vẫn là nhân viên quèn thôi."

Trong thang máy, Phong Hào gặp chị Nga từ phòng Kế toán và anh Dũng từ phòng Marketing. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi về cuối tuần vừa qua - chị Nga than về việc con trai đá bóng làm vỡ chậu hoa, anh Dũng khoe vừa “cày” xong một bộ phim mới trên Netflix - khiến Phong Hào cảm thấy như mình đang sống trong hai thế giới khác nhau.

"Mình cũng từng như vậy" cậu nghĩ. "Cuối tuần dành trọn thời gian để hưởng thụ và chỉ mong thứ hai đến muộn một chút."

Khi thang máy dừng ở tầng 15, Phong Hào bước ra với tâm trạng như một điệp viên chuẩn bị bước vào nhiệm vụ đầu tiên. Không khí văn phòng vẫn quen thuộc - tiếng gõ bàn phím, tiếng nói chuyện, mùi cà phê từ pantry - nhưng với cậu, mọi thứ đều có vẻ khác đi.

Vừa ngồi xuống bàn làm việc, máy tính đã báo có email mới. Phong Hào mở hộp thư và thấy một email từ Trần Quang Hải gửi lúc 6h sáng.

"Chào Hào,

Đính kèm là một số tài liệu bổ sung cho dự án. Em đọc kỹ và chuẩn bị để thảo luận trong cuộc họp 9h30 sáng nay tại phòng họp A tầng 25.

Nhớ đem theo laptop và tài liệu từ hôm thứ Sáu.

Trần Quang Hải"

"6h sáng đã gửi email..." Phong Hào lẩm bẩm. "Sếp làm việc trong cả lúc ngủ hay sao vậy?"

Cậu mở file đính kèm, một tài liệu dày 50 trang với tiêu đề "Phân tích sâu về tài năng tiềm ẩn trong môi trường doanh nghiệp". Lướt qua vài trang đầu, Phong Hào thấy đầy những biểu đồ, thống kê và... những ký hiệu kỳ lạ giống như những gì cậu đã thấy trong tài liệu hôm thứ Sáu.

"Hào à, sáng nay em đến sớm thế?" Chị Linh vừa đến bàn làm việc, đặt cốc cà phê xuống.

"Dạ em có việc phải chuẩn bị trước chị ạ."

"À, dự án mới của anh Hải đúng không? Chị cũng mới nghe mọi người bàn tán, có vẻ xịn xò đấy, chúc mừng em nhé!"

Phong Hào mỉm cười gượng. Nếu chị Linh biết cậu cũng không hiểu mình đang làm gì, chắc sẽ không nói thế.

"Mọi người nói gì về dự án này ạ?"

"Chị cũng chỉ nghe qua thôi. Nâng cao hiệu quả nhân sự, tìm kiếm nhân tốt vượt trội gì đó. Mà em đừng lo quá, có chị Hạnh giúp sức thì sẽ ổn thôi."

Lúc này, tiếng động loạn xạ từ phía máy photocopy vang lên. Anh Tuấn - chuyên viên tuyển dụng cao cấp - đang đứng loay hoay với chiếc máy.

"Máy in lại hết mực rồi! Sao cứ lúc nào cần in tài liệu quan trọng thì lại hết mực thế nhỉ?" anh Tuấn than vãn.

"Anh cần in gấp à?" Phong Hào hỏi.

"Ừ, anh in hợp đồng ấy mà. Mà cái máy như dở chứng ấy, vừa lúc nãy anh vẫn in bình thường xong."

Phong Hào cười. "Anh gửi em file qua email đi, em in bằng máy in tầng trên cho."

"Cảm ơn em! Mà nghe nói em tham gia dự án đặc biệt của anh Hải rồi hả? Ghê đấy!"

"Cũng chưa biết sao anh ạ..."

Đúng 9h15, Phong Hào chuẩn bị lên tầng 25. Cậu nhét laptop, tài liệu cũ và file mới in vào cặp, cảm thấy như một sinh viên chuẩn bị vào thi vấn đáp.

Thang máy lên tầng 25 dường như chậm hơn bình thường. Phong Hào nhìn đồng hồ: 9h27. Vẫn kịp.

Phòng họp A tầng 25 đã có sẵn Trần Quang Hải đang xem tài liệu. Ông ngẩng lên khi Phong Hào bước vào.

"Hào, em đến đúng giờ đó. Ngồi đi, chúng ta có nhiều việc để thảo luận."

Phong Hào ngồi xuống, cảm thấy không khí trong phòng nghiêm túc hơn lần trước.

"Hôm nay chúng ta sẽ cụ thể hóa nhiệm vụ của em. Em đã đọc tài liệu anh gửi sáng nay chưa?"

"Dạ em đã đọc qua rồi ạ. Tuy nhiên em vẫn chưa hiểu rõ mục tiêu cụ thể..."

"Tốt. Nhiệm vụ đầu tiên của em là phân tích danh sách này," Trần Quang Hải đẩy một file dày về phía Phong Hào. "Đây là những cựu nhân viên mà anh đã theo dõi nhiều năm. Tất cả đều có điểm chung: kết quả kiểm tra linh căn âm tính nhưng thành tích công việc xuất sắc bất thường."

Phong Hào lật qua vài trang đầu. Những cái tên, hồ sơ, và số liệu thành tích ấn tượng.

"Anh nghi ngờ rằng hệ thống kiểm tra linh căn quốc gia đã bỏ sót họ. Có thể họ sở hữu loại linh lực đặc biệt mà máy móc không phát hiện được."

"Em cần làm gì cụ thể ạ?"

"Tìm ra điểm chung giữa những người này. Background, tính cách, cách làm việc, thậm chí cả sở thích cá nhân. Từ đó, em sẽ xây dựng profile để tìm kiếm những cá nhân tương tự đang làm việc tại Thành Đông."

Trần Quang Hải đẩy một tờ giấy note cho Phong Hào. "Đây là địa chỉ và tài khoản truy cập vào hệ thống HR Legacy System chứa toàn bộ dữ liệu lịch sử về nhân sự Thành Đông trước khi chúng ta chuyển sang hệ thống phần mềm nhân sự mới hiện nay. Em có thể sử dụng nó để đào sâu hơn về quá trình làm việc của những người này."

Phong Hào nhận lấy tờ giấy note. "Em cần tập trung vào yếu tố nào ạ?"

"Mọi thứ. Xuất thân gia đình, trình độ học vấn, cách họ tương tác với đồng nghiệp, phong cách làm việc. Đặc biệt chú ý đến những thành tích 'bất thường' - những gì họ đạt được vượt quá kỳ vọng dựa trên CV."

"Những thành tích bất thường ạ?"

"Ví dụ như người không được đào tạo bài bản về kỹ thuật nhưng giải quyết được vấn đề mà cả team IT không thể xử lý được. Hoặc nhân viên sales mới vào đã có khả năng đàm phán với khách hàng như người làm sales 10 năm. Những điều mà HR thường ghi nhận là 'tài năng thiên bẩm'."

Cuộc họp kéo dài thêm 30 phút với hàng loạt các hướng dẫn chi tiết. Khi kết thúc, Phong Hào cảm thấy như vừa được giao một nhiệm vụ quan trọng mà mình vẫn chưa hiểu hoàn toàn.

"Nhớ đó, thông tin này tuyệt đối bảo mật. Em không được thảo luận với ai, kể cả đồng nghiệp thân thiết," Trần Quang Hải nhấn mạnh lần cuối.

"Dạ, em hiểu rồi ạ."


Trở về tầng 15, Phong Hào bắt đầu nghiên cứu danh sách từ Trần Quang Hải. 47 cái tên, kéo dài từ năm 1985 đến 2020. Mỗi hồ sơ đều có thông tin cơ bản: họ tên, thời gian làm việc, vị trí, thành tích, và một mục đặc biệt - "Điểm đáng chú ý".

"Cái gì đây?" cậu lẩm bẩm, mở một vài hồ sơ cụ thể:

Nguyễn Văn Minh (1987-1992) - Nhân viên kế toán

Thành tích: Phát hiện sai sót trong báo cáo tài chính mà kiểm toán độc lập bên ngoài không tìm được

Điểm đáng chú ý: Có khả năng "trực giác" về số liệu, thường phát hiện lỗi chỉ bằng cách "cảm thấy không đúng"

Trần Thị Lan (1995-2001) - Nhân viên Marketing

Thành tích: Tỷ lệ thành công trong các chiến dịch gấp đôi so với đồng nghiệp

Điểm đáng chú ý: Có khả năng "đọc" được phản ứng khách hàng chỉ qua cách họ nói chuyện

Lê Đức Thắng (2010-2015) - Nhân viên IT

Thành tích: Tốc độ tìm kiếm root cause cho các vấn đề phức tạp cực cao

Điểm đáng chú ý: Mỗi lần giải thích tại sao lại tìm ra nguồn gốc của bug anh ta chỉ trả lời là “cảm thấy chỗ đó có gì đó không đúng”

"Đây là... đây là gì vậy?" Phong Hào tự hỏi. Cậu xem hồ sơ của những người này, thấy tất cả những người này đều có điểm chung: kết quả kiểm tra linh căn âm tính, nhưng thành tích công việc luôn nằm trong top của phòng ban.

Bỗng nhiên, tiếng điện thoại bàn reo vang.

"Phong Hào, em qua chỗ chị một chút được không?" Giọng chị Hạnh từ bên kia máy.

"Vâng chị."

Phong Hào gấp lại công việc và lên phòng trưởng phòng. Chị Hạnh đang ngồi với một đống báo cáo.

"Em ngồi đi. Chị biết em đã bắt đầu nhận nhiệm vụ từ anh Hải, nhưng chị cần em làm báo cáo tuyển dụng quý này, do Thảo vẫn chưa đủ cứng để làm việc này. Em có vướng gì không?"

"Báo cáo tuyển dụng..." Phong Hào đau đầu. Cậu hoàn toàn quên mất công việc thường ngày. "Dạ được ạ, em sẽ sắp xếp."

"Tốt. Mà này, chị thấy em có vẻ phấn khích với dự án mới đó. Em được giao làm gì rồi?"

Phong Hào do dự. "Chị từng nghe về... những người có 'tài năng ẩn' không ạ?"

Chị Hạnh nhìn cậu chăm chú. "Tại sao em hỏi thế?"

"Dự án này liên quan đến việc tìm kiếm những người như vậy trong công ty ạ."

"Hmm..." Chị Hạnh im lặng một lúc. "Đôi khi chị cũng cảm thấy có những nhân viên khá đặc biệt. Không phải vì kỹ năng hay kinh nghiệm, mà giống như là họ toát ra một kiểu hào quang nào đó ấy."

"Chị có thể kể cụ thể không ạ?"

"Ví dụ như có những người làm việc hiệu quả bất thường, như thể họ luôn 'biết' được điều gì đó trước khi nó xảy ra. Hoặc có khả năng giải quyết vấn đề mà theo lý thuyết, với kinh nghiệm của họ thì không thể làm được."

Phong Hào cảm thấy tim đập nhanh hơn. "Chị có nhớ tên ai cụ thể không ạ?"

"Có một vài người... nhưng hầu hết đều đã nghỉ việc hoặc chuyển công ty rồi. Họ thường không ở lại Thành Đông lâu, dù thành tích rất tốt."

Trở về bàn làm việc, Phong Hào không thể tập trung. Cậu mở lại danh sách và bắt đầu đi tìm mẫu số chung giữa những người này. Có vẻ như tất cả những người này đều có một đặc điểm chung: họ đạt được thành tích vượt xa khả năng dự đoán từ hồ sơ học vấn cũng như kinh nghiệm công tác.

Một nhân viên kế toán mới ra trường thể hiện xuất sắc hơn cả kiểm toán viên lâu năm. Một nhân viên Marketing không có bằng cấp cao nhưng tỷ lệ triển khai chiến dịch thành công gấp đôi đồng nghiệp của mình. Một nhân viên IT mà tốc độ tìm kiếm nguyên nhân lỗi chưa bao giờ thấp hơn Technical Lead của mình.

"Những trường hợp như thế này..." Phong Hào lẩm bẩm. "Nếu không phải do may mắn thì..."

Trong lúc đang suy nghĩ, Phong Hào vô tình đặt tay lên một ký hiệu âm dương nhỏ ở góc trang tài liệu giấy. Bỗng nhiên, ký hiệu đó bắt đầu tỏa ra một ánh sáng xanh nhạt, rất mờ nhưng rõ ràng.

Phong Hào giật tay lại, nhìn quanh xem có ai để ý không. May mắn là đồng nghiệp đều đang bận với công việc của mình. Cậu thận trọng đặt tay lại lên ký hiệu. Lần này, ánh sáng mạnh hơn một chút, và cậu cảm thấy như có một luồng năng lượng nhẹ chạy qua ngón tay.

"Cái quái gì vậy..." cậu thầm thì, nhanh chóng rút tay ra và giả vờ làm việc bình thường.

Phần còn lại của buổi sáng trôi qua trong sự bối rối. Phong Hào cố gắng tập trung vào việc tổng hợp dữ liệu từ database, nhưng đầu óc cứ quay quanh câu hỏi: tại sao ký hiệu đó lại phát sáng khi cậu chạm vào?

Giờ nghỉ trưa, khi mọi người đi ăn, Phong Hào ở lại văn phòng dùng bữa trưa tại chỗ. Cậu thận trọng lấy tài liệu ra, tìm thêm những ký hiệu âm dương khác.

Có tổng cộng 5 loại ký hiệu nhỏ xíu ở các trang khác nhau. Khi Phong Hào đặt tay lên từng cái, tất cả đều phát sáng. Không chỉ vậy, cậu còn cảm thấy minh mẫn hơn, như thể được tiếp thêm năng lượng vậy.

"Mình bị ảo giác rồi sao?" cậu tự hỏi. "Hay là... hay là mình thực sự có điều gì đó đặc biệt?"

Khi đồng nghiệp trở lại sau giờ nghỉ trưa, Phong Hào đã cất kỹ tài liệu và quay lại với vẻ mặt bình thường. Nguyễn Thảo tiến đến bàn cậu.

"Anh Hào ơi, những việc em được giao để hỗ trợ cho anh ấy, em đã viết hết ra một file excel rồi, nhờ anh xem giúp em còn thiếu gì không nhé?"

"Ừ được, để anh xem."

Thảo đưa cho Phong Hào một file Excel được làm rất tỉ mỉ, chia theo từng đầu mục: "Báo cáo định kỳ", "Các cuộc thường kỳ", "Các công việc đột xuất", "Phối hợp với các phòng ban khác".

"Em làm kỹ thế. Anh sẽ review và comment chi tiết vào file nha."

"Không có gì ạ! Em rất hào hứng với những công việc mới. Nếu anh cần em làm gì anh cứ nói với em nhé!"

Buổi chiều trôi qua với những công việc văn phòng thông thường. Phong Hào phải tham gia hai cuộc họp: một về quy trình onboarding mới (khô khan và dài dòng), một về planning cho quý 3 (nhiều tranh luận vô bổ). Giữa các cuộc họp, cậu lén lút phân tích thêm danh sách, tìm thấy ngày càng nhiều mẫu số chung thú vị.

Có một điều rõ ràng: những người được Trần Quang Hải đưa vào danh sách đều rời khỏi Thành Đông sau thời gian ngắn, dù thành tích xuất sắc. Họ hoặc được hunt đi với mức lương cạnh tranh, hoặc nghỉ việc để tự mở công ty, hoặc chuyển sang những vị trí quan trọng ở nơi khác.

Khoảng 4h chiều, khi đang đắm chìm trong một hồ sơ từ năm 1995, Phong Hào nhận được tin nhắn Skype từ Trần Quang Hải:

"Tiến độ nghiên cứu thế nào rồi? Có phát hiện gì thú vị không?"

Phong Hào gõ trả lời: "Em đã phân tích được 30/47 hồ sơ ạ. Có một số điểm chung rất thú vị."

"Tốt. Nhớ chú ý đến những điểm bất thường trong cách họ làm việc. Đó có thể là chìa khóa để tìm ra những người tương tự đang ở Thành Đông."

"Dạ em hiểu rồi ạ."


5h30 chiều, khi hầu hết đồng nghiệp đã về, Phong Hào quyết định ở lại thêm một chút để hoàn thiện báo cáo sơ bộ. Văn phòng vắng vẻ, chỉ còn tiếng máy điều hòa và tiếng gõ bàn phím của một vài người làm tăng ca.

Cậu mở Word, bắt đầu tóm tắt những phát hiện trong ngày:

"Báo cáo sơ bộ ngày 1:

- Đã phân tích 30/47 hồ sơ trong danh sách

- Kiểu mẫu chung: Kết quả kiểm tra linh căn âm tính + thành tích vượt xa mong đợi

- Đặc điểm thường gặp: Khả năng trực giác cao, giải quyết vấn đề nhanh chóng, thành tích vượt trội so với background

- Điểm đáng chú ý: 85% rời khỏi Thành Đông trong vòng 5 năm dù có thành tích tốt"

Đang viết, Phong Hào bỗng nhận ra điều khó hiểu: tại sao những người tài giỏi nhất lại không ở lại Thành Đông? Liệu công ty có cố gắng níu giữ họ không? Hay chính công ty muốn họ nghỉ?

"Tại sao vậy nhỉ?" cậu tự hỏi. "Những người như thế này chẳng phải cần được đưa vào talent pool để có chính sách giữ chân nhân tài sao?"

Cậu note thêm điều này vào báo cáo, cảm thấy như có một câu hỏi lớn hơn mà mình chưa ý thức được.


6h15 tối, Phong Hào quyết định về nhà. Tài liệu dự án được cẩn thận đặt vào cặp - cậu quyết định mang về nhà để nghiên cứu thêm, đặc biệt là những ký hiệu âm dương kỳ lạ.

Trên đường về nhà, cậu không ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra trong ngày. Ký hiệu phát sáng, database bí mật, những người có "biểu hiện bất thường"...

"Có vẻ còn nhiều thứ mình chưa biết về công ty quá" cậu tự nhủ. "Và liệu những gì xảy ra với những ký hiệu kia có liên quan đến lý do Phó giám đốc Hải chọn mình không?"

Phong Hào bước lên xe buýt với đầu óc tràn ngập suy tư. Hôm nay cậu về muộn nên đã bỏ lỡ mất chuyến xe đi về của công ty.

Qua khung cửa sổ, cậu ngắm nhìn thành phố Hà Nội buổi tối với những dòng người và xe cộ tấp nập, Phong Hào cảm thấy như mình đang sống giữa hai thế giới khác nhau. Một thế giới bình thường với deadline, các cuộc họp, và báo cáo công việc. Một thế giới khác với những ký hiệu phát sáng và database bí mật.

"Ngày mai sẽ có những phát hiện gì nữa nhỉ?" cậu nghĩ, vô thức nắm chặt cặp đựng tài liệu.

Trong cặp, những ký hiệu âm dương dường như đang chờ đợi thời khắc được khám phá thêm.


"Trong thế giới hiện đại, có hai loại tài liệu: một loại bạn vừa kịp đọc trên Sharepoint trong 5 phút trước meeting, và loại thứ hai đã trễ deadline 3 ngày rồi bạn mới bàng hoàng nhận ra mình phải bấm nút Request Permission thì mới có quyền đọc."